[REVIEW CHƯƠNG SÁCH HAY] KHÍ CHẤT BAO NHIÊU, HẠNH PHÚC BẤY NHIÊU

Khí chất bao nhiêu, hạnh phúc bấy nhiêu

1. Thông tin cơ bản

  • Tên: Khí chất bao nhiêu, hạnh phúc bấy nhiêu
  • Tác giả: Vãn Tình
  • Thể loại: Sách văn học, truyện ngắn, kỹ năng sống
  • Năm phát hành: 2018
  • Dịch giả: Mỹ Linh
  • Nhà xuất bản: Nhà xuất bản thế giới
  • Số trang: 375
  • Giá bán: 119.000 VNĐ

2. Nội dung cuốn "Khí chất bao nhiêu, hạnh phúc bấy nhiêu"

 Sau sự thành công đầy vang dội của cuốn "Bạn đắt giá bao nhiêu?" tác giả Vãn Tình đã gửi đến người đọc một cuốn sách mới cũng không kém phần thu hút chính là "Khí chất bao nhiêu, hạnh phúc bấy nhiêu". Cuốn sách muốn dành cho bạn những lời khuyên về sự trưởng thành, tự do và tự chủ, là sự lựa chọn hàng đầu của tất cả những người phụ nữ, không phân biệt tuổi tác, thứ bậc, địa vị trong đời sống và xã hội.
 Cuốn sách đã phá bỏ mọi quan điểm: Phụ nữ sợ ly hôn hơn đàn ông, sức mạnh của phụ nữ là độc lập kinh tế hay lấy chồng giàu để có thể đổi đời,...
 Cuốn sách gồm có 44 câu chuyện trong chính cuộc sống đời thường, cho bạn cảm giác đang được trò chuyện với những người phụ nữ về nhiều vấn đề: chuyện tình yêu - hôn nhân không phải luôn đẹp đẽ như ta luôn suy nghĩ; để có được sự nghiệp to lớn là phải đánh đổi rất nhiều thứ; phải biết mình là ai, phải sống có trách nhiệm với cuộc đời của chính mình;...Các chương của cuốn sách là từng câu chuyện ngắn đầy thiết thực, gần gũi với người đọc.
 Hãy cùng sơ lược lại những chương được nhiều người yêu thích:

3.1 Chương 1: Một phụ nữ buông thả bản thân sau khi kết hôn, có lẽ trước đó cô ấy vốn đã tầm thường.

  • Nội dung: Tiểu R (bạn tác giả) là một người làm nội trợ, cô thông tuệ và có chính kiến của riêng mình. Trước khi mang thai, cô ấy làm ngành quản trị nhân sự cho một công ty, sếp rất thích cô ấy. Đến lúc mang thai, cô quyết định xin nghỉ việc để toàn tâm toàn ý chăm sóc cho con; sếp mong muốn cô ở lại làm tiếp nên thoải mái nói rằng cho cô nghỉ 1 năm sau đó quay về làm việc. Nhưng cô đã suy nghĩ kĩ, trước khi con cô đi học, cô muốn được dành trọn thời gian cho con, còn sau đó mới cân nhắc việc đi làm lại. Ba tháng đầu, con còn nhỏ, chủ yếu thời gian đều ngủ nên Tiểu R có rất nhiều thời gian để làm việc mình thích, miễn là thay tã và cho con ngủ đúng giờ là được, nếu buồn ngủ thì ngủ theo con. Thời gian ở nhà, cô có nhiều thời gian để đọc sách. Dù con lớn hơn, thời gian ngủ ít đi thì Tiểu R vẫn dành ra nhiều thời gian để đọc sách, sách hướng dẫn nuôi con; vì thế, con Tiểu R ngoan hơn những đứa trẻ khác. Khoảng thời gian sau, Tiểu R mua thêm nhiều cuốn sách về ngành biên kịch, muốn xây dựng bộ phim với đề tài gia đình, cô nghiêm túc, miệt mài viết suốt hai năm, còn theo dõi rất nhiều người trong giới biên kịch và truyền hình. Về sau, kịch bản phim của cô được một công ty phim truyền hình coi trọng và bỏ ra 1 triệu tệ (khoảng 3.467.000.000 VNĐ) để mua về. Đối với Tiểu R, thu hoạch lớn nhất của cô không phải số tiền một triệu tệ kia mà là tìm niềm vui khi ở nhà chăm con. Cô bạn Hiểu Lâm (bạn tác giả) cũng là một người mẹ, cha mẹ cô mất sớm, mẹ chồng ốm liệt giường, bố chồng phải chăm mẹ chồng, không giúp đỡ được gì trong việc nuôi con, điều kiện kinh tế khi ấy cũng không thể thuê bảo mẫu, vậy nên cô quyết định ở nhà để chăm con. Cô có hứng thú với hội họa, vì vậy thời gian ở nhà chăm con, cô bắt đầu lên mạng đặt mua dụng cụ vẽ và bắt đầu tập luyện. Sau đó vì muốn kiếm thêm thu nhập, cô quyết định bán tranh. Hiểu Lâm là người nói được làm được, bế con đi hỏi thăm địa chỉ của mấy tiệm tranh đồng thời mang tranh đến cho họ xem thử. Cô được chủ tiệm mua liền phát 4 bức tranh, còn nói chỉ cần vẽ xong, cứ việc mang ra đó. Nhờ vậy, cô nhiệt tình sáng tác và tập trung hơn. Cô vẽ ngày càng tiến bộ, giá bán cũng được nâng lên ngày một cao. Năm con Hiểu Lâm 4 tuổi, rất nhiều nhà hàng, quán bar, công ty trang trí đều tìm đến tranh của cô. Vì vậy, cô quyết định lập phòng làm việc riêng. Cuối cùng thì phòng làm việc của cô cũng được khai trương.
  • Thông điệp: Nhiều người cho rằng phụ nữ buông thả bản thân sau khi kết hôn là bởi vì hôn nhân và con cái. Thực tế không phải vậy. Một phụ nữ luôn muốn hoàn thiện bản thân, dù đã kết hôn hay còn độc thân, dù đã có con hay chưa có con, cô ấy vẫn sẽ tạo cho mình vô vàn cơ hội để hoàn thiện chính mình. Còn những người phụ nữ buông thả bản thân sau khi kết hôn, có lẽ trước đó họ đã tự vứt bỏ chính mình, cùng lắm họ chỉ làm một công việc lặp lại tựa như máy móc, có số tiền không lớn rồi thầm hi vọng hôn nhân có thể cho họ cuộc sống họ mong muốn. Đừng đổ lỗi cho hôn nhân, nó khiến cho người phụ nữ trưởng thành, khiến phụ nữ trở nên tuyệt vời hơn, chẳng còn sự ngây thơ, ấu trĩ, càng thêm tao nhã và thông tuệ, trở thành người phụ nữ đầy sức hút. Vậy nên, các cô gái phải nhớ lấy: "Người phụ nữ buông thả bản thân sau khi kết hôn, có lẽ trước khi kết hôn đã là một người tầm thường. Điều khiến bạn buông thả bản thân chưa bao giờ là hôn nhân và con cái, mà chỉ là sự chây ì trong chính con người bạn thôi!"

3.2 Chương 5: Phụ nữ không được lười

  • Nội dung: Ở phòng tài chính công ty trước của tác giả có một nhân viên tên N, có gu ăn mặc rất sành điệu, bản thân N cũng rất xinh đẹp. Trong khi nhân viên còn đang tìm quần áo trên Taobao (Trang web mua sắm trực tuyến cực lớn ở Trung Quốc) thì trên người N toàn là đồ hiệu; lúc nhân viên đang phải đi làm bằng taxi, xe bus thì N đã lái xe mấy chục vạn tệ (tức hàng tỷ đồng) đến công ty. N là người khá tốt, nhưng trong công việc thì lề mề, phải để giục tới lần thứ 3 cũng chưa chắc đã làm xong. Năm đó N 28 tuổi, chị tự đề ra mục tiêu đến năm 30 tuổi phải lấy được một người chồng giàu có, công việc chỉ là cái cầu nối để làm quen với những người giàu có mà thôi. Cuối cùng, N cũng tìm được người chồng giàu có cô luôn mong ước. Quan điểm cô ấy chính là phụ nữ không cần quá vất vả làm gì, lúc mưa gió bão bùng có người che ô cho là hạnh phúc, tự che ô là cay đắng; phụ nữ nên ăn mặc trang điểm thật xinh đẹp rồi để đàn ông họ che chở nâng niu. Chỉ những người phụ nữ kém cỏi mới dốc sức để xây dựng sự nghiệp của mình. Có vài cô gái coi N như tấm gương cho cuộc đời mình. Sau này, N sinh con trai, nhưng dần dần xuất hiện ít hơn trong tầm mắt của mọi người. Vãn Tình (tác giả) tới trung tâm thương mại để mua cho chồng cô cái áo sơ mi, cô thấy N sau nhiều năm không gặp. Nhưng điều ngạc nhiên chính là N không đến để mua sắm mà là một nhân viên của một cửa hàng trong trung tâm thương mại. Sau đó N nói gì đó với nhân viên bên cạnh rồi cùng vào Starbucks uống cà phê với tác giả. Thời gian mới kết hôn, đúng là N đã trải qua cuộc sống ung dung nhàn nhã, nhưng đến lúc con chưa tròn một tuổi thì chồng cô ngoại tình. Chồng N không phủ nhận mà thẳng thắn thừa nhận, cô mắt nhắm mắt mở, dồn tâm trí vào việc mua sắm để không quan tâm đến việc trăng hoa của chồng. Hai năm sau, chồng N lại đề xuất ly hôn, lần này chồng N rất chắc chắn muốn cắt đứt với chị, thậm chí còn muốn đưa nhau ra tòa để kết thúc. Sau khi ly hôn, N chỉ còn lại căn biệt thự, cô đã nghĩ việc nhiều năm, kiến thức hầu như đã không còn, không thể làm việc ở nơi công sở được nữa. N có kinh nghiệm mua hàng hiệu nhiều năm, vậy nên liền xin một chân làm nhân viên bán hàng trong trung tâm thương mại. Nhắc tới trước kia, N vô cùng hối hận vì đã chọn cách sống như vậy.
  • Thông điệp: Chúng ta đều biết, những tháng ngày không ngừng nỗ lực cho đến khi đơm hoa kết trái đều dài lâu mà cô quạnh. Quá trình chồng từng viên gạch, đắp từng đụn cát luôn nặng nề và đau khổ. Ai chẳng có sức ì, ai chẳng mong có một bờ vai che mưa che gió, ai chẳng muốn có người cho mình tương lai xán lạn? Ở thanh xuân đẹp như hoa, ai chẳng mong thích gì làm nấy, muốn gì mua nấy? Ai chẳng hy vọng có người sắp xếp mọi thứ trong đời thay mình, đề mình an dung nhàn nhã hưởng thụ cuộc sống? Thấy người khác sống ung dung tự tại, bạn cảm thán người ta thật tốt số, cũng muốn mình được như vậy, đó là lẽ thường tình. Nhưng bạn chưa thấy họ nỗ lực tới mức nào để đạt được cuộc sống đó. Cuộc sống khống có đường tắt, mọi lựa chọn thoạt nhìn giống như đường tắt hầu hết đều là cạm bẫy. Thứ gọi là đường tắt, chẳng qua chỉ vì họ ngộ ra đạo lý sớm hơn mà thôi. Nếu bạn không nỗ lực hết mình, cuộc sống sẽ đòi lại từ bạn gấp bội. Bạn lãng phí thời gian, bạn bỏ bê cuộc sống, bạn buông thả bản thân, ở một thời điểm đó vào một vài năm sau đó, hậu quả sẽ thể hiện ở ngay trên người bạn.

3.3 Chương 13: Lấy chồng giàu, bạn giữ nổi không?

  • Nội dung: Cô đàn em khóa dưới của tác giả luôn mong ước lấy được người chồng giàu có. Một năm trước, cuối cùng cô cũng lấy được một đại gia như ý nguyện. Có lần bắt gặp cô ấy đi mua sắm, hai tay xách túi lớn túi nhỏ có mác hàng hiệu. Thường ngày của cô ấy chỉ có mua sắm, làm đẹp, nghỉ dưỡng, chồng cô ấy cho một tấm thẻ tín dụng để cô thoải mái tiêu xài. Thế nhưng, giữa đêm khuya một ngày nọ, cô đàn em khóa dưới buồn bã gọi điện cho tác giả nói rằng phát hiện điện thoại của chồng cài mật mã, thời gian về nhà ngày càng muộn, thậm chí là không về. Cô hỏi chồng thì anh ta chỉ đáp lấy lệ, hoặc là nổi giận đùng đùng, không còn hào phóng như trước. Cô bạn Đương Đương (bạn tác giả) năm 22 tuổi quen được chồng của mình, khi đó, giá trị con người anh ấy đã lên đến hơn trăm triệu tệ (Khoảng 350 tỷ đồng). Khi hai người vừa mới quen anh ấy đã đề nghị tặng Đương Đương một căn nhà. Cô liền nhận lấy với điều kiện có thể quay lại trường học chuyên ngành mình yêu thích. Với anh ấy, đây là chuyện nhỏ liền sắp xếp một ngôi trường tốt cho cô đi học, Đương Đương học tập rất nghiêm túc, tranh thủ 4 năm này học tất cả những gì cô muốn học. Sau khi tốt nghiệp, anh ấy hỏi Đương Đương muốn vào thằng công ty anh ấy làm hay giúp cô tìm việc? Đương Đương không đồng ý đề nghị nào, muốn tự lập sự nghiệp riêng. Chồng cô ấy không phản đối mà còn cho cô một số tiền để cô làm gì thì làm. Đến giờ, cô đã có hai công ty; để tiện cho việc quản lý, cô đã sát nhập hai công ty thành một. Chồng cô ấy thấy được năng lực của cô ấy, chủ động trao quyền quản lý tài chính trong công ty của mình cho Đương Đương nắm giữ.
  • Thông điệp: Lấy được chồng giàu là chuyện tốt, vì họ có thể khiến cuộc sống của một cô gái thay đổi hoàn toàn. Nhưng nếu tầm mắt bạn chỉ hạn chế ở tiền bạc của anh ta, thì điều đó là quá lãng phí. Bạn nên hiểu rằng, những người đàn ông như vậy, tiền bạc đối với anh ta chẳng có gì là quan trọng. Thứ quan trọng chính là các mối quan hệ giao thiệp, tài nguyên trong xã hội, mắt nhìn người, kinh nghiệm phong phú và cái nhìn độc đáo trước các vấn đề. Tiền chỉ là biểu hiện cho sự tổng hợp của các năng lực mà thôi. Cho nên phụ nữ thông minh không lấy tiền từ ví họ, mà sẽ học hỏi từ cái đầu của họ để hoàn thiện bản thân, chứ không dùng tiền người ta để bao nuôi mình. Bởi vậy, lấy chồng giàu không có gì để khoe khoang. Tiền là của anh ta chứ không phải của bạn. Anh ta có thể nâng bạn lên mây, cũng có thể ném bạn xuống giếng. Cảm giác an toàn không đến từ tiền, mà đến từ năng lực kiếm tiền.

3.4 Chương 27: Sức mạnh lớn nhất của phụ nữ chưa bao giờ là độc lập về kinh tế



  • Nội dung: Cô bạn Mỹ Mỹ đã từng có một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, thu nhập của chồng cô ấy khá cao. Vậy nên, lúc mang thai cô vô cùng thảnh thơi. Sau 9 tháng, con cô ra đời, là một bé trai mập mạp, trắng trẻo, đôi mắt đen láy. Thỉnh thoảng lúc con ngủ, cô sẽ lên mạng đăng một vài tấm ảnh của con, có ảnh con ngủ, cười và nhăn nhó. Thế nhưng trong vòng 2 năm tiếp đó, cô gặp vô số chuyện. Chẳng ai ngờ được đứa bé con dễ thương ấy lại mắc chứng thiểu năng bẩm sinh; khi biết được chuyện này, Mỹ Mỹ cảm thấy như cả bầu trời sụp đổ. Hai vợ chồng cùng nhau chạy chữa cho con ở khắp mọi nơi nhưng đều nhận được câu trả lời là bệnh thiểu năng bẩm sinh không thể chữa được. Nhìn con mọi người thông minh, lanh lợi còn con mình thì ngơ ngơ ngác ngác; Mỹ Mỹ mỗi ngày đều rửa mặt bằng nước mắt. Tiếp đó là sự thay đổi của người chồng, anh ta không muốn phải nuôi nấng đứa bé nữa, muốn Mỹ Mỹ đưa đứa bé vào trại mồ côi, rồi sinh một đứa khác khỏe mạnh. Mỹ Mỹ không ngờ rằng chồng mình có thể như vậy, điên cuồng chửi mắng anh ta. Dù anh ta cảm thấy hổ thẹn nhưng đã quyết định từ bỏ đứa bé này; anh cho cô 2 lựa chọn: Một là đưa đứa bé vào trại trẻ mồ côi, coi như không có người con như vậy. Hai là từ nay về sau anh sẽ bỏ mặc đứa bé. Mỹ Mỹ từ ngày có con thì không còn đi làm, mọi chi phí đều do chồng cô chi trả; cũng vì điều ấy mà chồng cô nghĩ rằng cô buộc phải nghe theo sự sắp xếp của anh ta. Mỹ Mỹ không phải người phụ nữ yếu đuối, mặc dù cô biết cô không thể nuôi được bản thân huống chi là cả con trai của cô; nhưng người đàn ông kia đã quá nhẫn tâm: vậy nên cô quyết định đem con theo mình, cùng rời bỏ người đàn ông kia. Sau khi ly hôn, Mỹ Mỹ vay tiền từ bạn bè, mời bảo mẫu trông con, còn cô bắt đầu ra ngoài kiếm tiền. Cô không ngại khó ngại khổ, việc gì cô cũng làm chỉ cần thu nhập cao hơn chút, nhiều người biết được hoàn cảnh của cô cũng sẵn sàng trợ cấp và giúp đỡ đôi chút. Cuộc sống của cô dần ổn định; nhiều lần chồng cũ cũng đến tìm cô xem liệu cô có thấy hối hận, song cô mặc kệ anh ta. Việc rời bỏ người đàn ông nhẫn tâm để được ở bên con, Mỹ Mỹ không hề hối hận. Sau đó cô ấy muốn mở một nhà trẻ; một phần vì không có nhà trẻ bình thường nào chịu nhận con cô, hai là vì tình yêu với con trẻ. Khi nhà trẻ được ra đời; rất nhiều người biết đến câu chuyện của Mỹ Mỹ, thấy được lòng nhân ái của cô nên sẵn lòng gửi con mình vào nhà trẻ. Không phụ lòng của mọi người, cô dồn hết sức vào nhà trẻ, ẩm thực, giáo dục, điều kiện, hoàn cảnh đều chứa đựng toàn bộ tâm huyết của cô. Nhờ đó mà ngày một nhiều người muốn gửi con tới nhà trẻ của Mỹ Mỹ, cô bèn mở thêm 2 nhà trẻ nữa. Giờ đây con cô cũng đã được vài tuổi, cô cũng có được sự nghiệp mà mình yêu quý. Năm nay, một người cha đã ly hôn ngưỡng mộ tính cách của cô, chủ động theo đuổi, sẵn lòng cùng cô chăm sóc các con. Hai người ở bên nhau, luôn thấy hạnh phúc viên mãn. Một người bạn khác lại đang buồn phiền vì mẹ chồng muốn cô mua tặng em chồng một căn hộ để cậu ta kết hôn. Cô bạn này có gia cảnh gia đình rất khá, dù còn trẻ nhưng đã lên chức Phó Tổng Giám Đốc, thu nhập lên đến 7 con số; trong khi chồng cô thì chỉ có một vạn tệ (khoảng 35 triệu đồng), gia đình chồng cô là người ở nông thôn. Bao năm qua cô luôn chu cấp cho gia đình chồng, hai vợ chồng có một đứa con gái vậy nên mẹ chồng luôn muốn vơ vét mọi tài sản của cô cho cậu con trai út. Nếu như cô tỏ không đồng ý, cả nhà chồng liền tỏ thái độ; hơn thế, người chồng luôn đứng về phía bố mẹ, chưa từng về phía cô. Nhưng cô lại cảm thấy cứ sống như vậy vẫn hơn việc ly hôn; đối với cô, việc ly hôn sẽ để lại vết nhơ trong đời, chắc chắn sẽ có rất nhiều người khinh thường.
  • Thông điệp: Trong cùng một chuyện, mỗi phụ nữ lại có một cách lựa chọn khác nhau. Sự khác nhau đều bắt nguồn từ sự khác biệt về quan niệm sống. Có người không có một xu nhưng khi tự trọng và giới hạn chịu đựng bị đẩy lên đến đỉnh điểm thì dù tương lai có khổ như nào đi nữa, họ cũng kiên quyết dứt áo ra đi để theo đuổi cuộc đời mình mong muốn. Lại có người trong tay có mọi thứ, song khi tự trọng vào giới hạn chịu đựng bị khiêu chiến thì họ chỉ tự mình an ủi mà nhẫn nhục chịu đựng. Tóm lại, quan niệm của bạn sẽ quyết định việc bạn gặp được dạng người gì, sống ra sao và lựa chọn cuộc đời như thế nào.

3.5 Chương 29: Thực ra đàn ông còn sợ ly hôn hơn phụ nữ

  • Nội dung:  Vợ của một anh bạn tác giả phải nằm viện suốt ba tháng trời, bác sĩ đã gửi giấy báo tử mấy lần liền song may mắn đều cứu lại được. Cũng vì chuyện này mà anh chồng từ một người đàn ông vốn cao lớn mạnh mẽ mà giờ râu ria xồm xoàm, tiều tụy ủ ê, hốc mắt sâu hõm. Cũng may rằng bệnh tình có chuyển biến tốt lên, không còn nguy kịch tới tính mạng nữa nhưng việc chữa trị sau đó tốn rất nhiều tiền; dù thế nhưng anh chồng chẳng quan ngại, mà còn đáp rằng dù có tốn bao nhiêu tiền cũng không vấn đề, chỉ cần vợ anh có thể khỏe lại. Anh cho hay, những quãng ngày vợ anh nằm viện, anh rất khó khăn và vất vả. Vợ đột ngột nằm viện, anh chẳng có sự chuẩn bị gì trước; tình cảm của hai vợ chồng thì bình thường, không sâu đậm, không ghét bỏ. Nhưng lần nằm viện này của vợ đã khiến anh bạn thay đổi suy nghĩ. Mỗi sáng thức dậy việc đầu tiên cần làm chính là nấu cơm cho vợ vì đồ ăn trong bệnh viện thật khó nuốt; sau khi vào viện đưa đồ ăn cho vợ, anh lại phải chạy về nhà để đưa con đi học, rồi lại vội vã đi làm. Buổi trưa lại chạy về nhà nấu cơm mang đến bệnh viện rồi lại chạy qua công ty làm việc, sau đó tập trung làm việc hết buổi chiều để tan làm sớm, đón con đi học về. Tiếp đó lại phải đi chợ mua thức ăn về nấu cơm, ăn vội mấy miếng với con rồi lại mang thức ăn vào cho vợ. 8h tối lại đốc thúc con học bài, tính tình thằng bé thì ngang ngạnh, suốt ngày ngồi chơi điện tử, không thích học bài. Cuối tuần, con trai lại đi học thêm nhiều môn; anh chồng không biết đường đi, hỏi thằng bé thì thằng bé cũng chẳng biết mình học ở chỗ nào. Bởi vì toàn là mẹ đưa con đi. Chỉ trong vòng có một tháng mà anh sụt đi mất mấy cân; cũng nhờ có việc lần này, anh hiểu tầm quan trọng của người vợ, muốn đối tốt với cô quãng thời gian sau này. Một cô bạn khác từng bỏ nhà ra đi 2 lần. Lần đầu tiên, hai người cãi nhau vì một nguyên nhân nào đó, cô bế con về nhà mẹ đẻ, cứ nghĩ là anh chồng sẽ tới đón mình về. Ba ngày sau, anh chồng vẫn chẳng đến đón cô, cô thất vọng, liền chạy về nhà xem xét tình hình; cuối cùng nhìn thấy chồng hẹn bạn tới nhà chơi mạt chược. Cô đành ủ rũ đưa con về nhà. Sau đó địa vị của cô ngày càng kém, cô cứ nín nhịn, song cả hai vẫn nổ ra cãi nhau. Lần thứ hai này, cô bỏ đi, để con ở nhà với anh ta. Kết quả chưa đến hai ngày, chồng cô đã gọi điện xin lỗi, cầu xin cô quay về, nói rằng anh chẳng biết phải trông con thế nào.
  • Thông điệp: Về cơ bản, 99% phụ nữ cho rằng ly hôn bất lợi hơn với phụ nữ, phụ nữ sợ li hôn chứ đàn ông thì không hề sợ. Song, thực tế thì không phải như vậy. Đàn ông thế nào sẽ sợ li hôn? Bạn dẫn con đi, để lại hầu hết toàn bộ tài sản, chính là bước đầu để anh ta có thể làm lại cuộc đời, tình huống này thì có ai lại sợ ly hôn cơ chứ? Phần lớn phụ nữ sợ ly hôn sẽ thỏa hiệp, nhẫn nhịn, cho rằng trong hôn nhân thì phụ nữ ở thế yếu, bởi ly hôn rồi thì không dễ để lấy được người khác. Họ không nhận ra được giá trị của mình, tự đặt mình ở thế yếu, tạo cơ hội cho người đàn ông khinh thường mình. Họ hy sinh quá nhiều, họ không nhận ra được địa vị của bản thân trong hôn nhân. Thực ra, đàn ông còn sợ ly hôn hơn phụ nữ. Những người đàn ông dễ tái hôn thường là những người có kinh tế khá, lại chẳng phải gánh vác trách nhiệm gì. Nhưng nếu phụ nữ cũng như vậy thì việc tái hôn cũng chẳng khó khăn gì. Tại sao nhiều người đàn ông ngoại tình nhưng không ly hôn? Là vì họ biết được hậu quả và cái giá phải trả sau khi ly hôn. Nhưng sao họ vẫn dám ngoại tình? Vì họ biết bạn không dám ly hôn, không dám phản kháng. Còn nếu họ thực sự không sợ? Bạn đã phạm phải ít nhất hai sai lầm sau: Một, bạn không khiến đối phương ý thức được giá trị của bạn. Hai, bạn vốn không có giá trị. Nhiều lúc, bạn chỉ cần giữ vững nguyên tắc và tôn nghiêm của mình, cuộc sống sẽ trở nên cực kỳ khác biệt. Vì bạn sợ đối phương ly hôn với mình nên mới không dám sống có nguyên tắc, không dám có giới hạn chịu đựng. Bạn hãy ngẫm lại, nếu đối phương sợ ly hôn thì anh ta còn dám làm bạn đau lòng? Còn dám đối xử tồi với bạn nữa không?

3.6 Chương 33: Làm không tốt còn mơ lấy chồng tốt?

  • Nội dung: Có một cô gái than thở rằng công việc quá mệt mỏi, ngày ngày tăng ca, đi sớm về trễ nhưng lương vẫn ba cọc ba đồng, nhìn những người lấy được chồng tốt sống ung dung mà nản lòng, chỉ muốn tìm một người đàn ông có cơ sở kinh tế hùng mạnh để nương tựa. Nhưng, lấy được chồng tốt cũng chẳng dễ hơn làm việc tốt là bao. Một chị bạn 49 tuổi lấy được một anh chồng đại gia. Anh chồng không phải là một ông cụ 70-80 tuổi mà là một người nhỏ hơn chị 5 tuổi. Chị bạn là người ngoại tỉnh. Lúc mới đến thành phố, chị không có gì trong tay, ngoài dốc sức làm việc thì chẳng có lựa chọn nào khác. Chị là người chăm chỉ cẩn thận nên một năm sau thì được bổ trợ lên làm trợ lý. Sau một thời gian, chị quyết định xin nghỉ việc. Chị xin làm ở một doanh nghiệp nước ngoài, làm lại từ đầu, hai năm sau liền được Phó Tổng Giám Đốc coi trong rồi tiến cử thành quản lý bộ phận mới thành lập. Sau ba năm làm việc, chị lại nghỉ việc, qua làm chức vụ Phó Tổng Giám Đốc ở một doanh nghiệp tư nhân nước ngoài rất lớn. Trong thời gian đó, chị trải qua hai cuộc hôn nhân. Lần đầu là một nhà ngoại giao, lần sau là một luật sư. Qua hai lần đổ vỡ hôn nhân, chị không hề suy sụp mà vẫn nhìn cuộc đời bằng ánh mắt tích cực; có lẽ vì điều đó mà 49 tuổi chị đã gặp được người chồng tuyệt vời. Dạo trước, có một nhân viên rất xinh đẹp tên là Tiểu C, cô ấy là người xinh đẹp số một trong công ty, ai nhìn cũng thấy yêu. Về sau, Tiểu C kết hôn với một ông chủ bất động sản; sau khi kết thúc tuần trăng mật, cô liền đến công ty xin thôi việc. Đồng thời xách túi lớn túi nhỏ quà tặng đến cho các đồng nghiệp. Mọi người vừa ngắm quà, vừa thầm ghen tỵ với cuộc sống của cô. Thế nhưng, tám tháng sau; mọi người thì thầm to nhỏ với nhau rằng: Tiểu C đã ly hôn. Lúc trước, ông chủ bất động sản đó quả thật bị vè đẹp của Tiểu C hút hồn, một lòng một dạ theo đuổi cô, muốn cưới cô về. Nhưng sau khi kết hôn, anh nhận ra hai người như ở hai thế giới khác nhau, hoàn toàn không có tiếng nói chung. Thế là ly hôn trở thành việc tất nhiên. May mắn rằng, Tiểu C không hề bị suy sụp về việc ly hôn mà điểu chỉnh lại thái độ sống, tiếp tục cố gắng xây dựng sự nghiệp. Lần này quay trở lại làm việc, cô chăm chỉ và khắc khổ hơn xưa
  • Thông điệp: Đừng tin những lý luận như "làm việc tốt không bằng lấy chồng tốt". Trước khi lấy được chồng tốt, bạn phải làm việc thật tốt đã. Chỉ có làm việc tốt thì bạn mới càng ngày càng được nhiều người công nhận, được tiếp xúc với nhiều người ở tầng lớp cao hơn, nắm giữ nhiều cơ hội tuyệt vời hơn. Còn những người làm việc không tốt, lúc nào cũng chỉ quanh quẩn ở chức vụ thấp, người mà họ được tiếp xúc mãi mãi là những người giống họ. Vòng giao thiệp nhỏ hẹp đến đáng thương như vậy, làm sao mà có thể lấy chồng tốt? Dù có là bạn bè giới thiệu, người thân giới thiệu đi chăng nữa, thì cũng phải có chút điều kiện xứng đáng để người ta mai mối chứ? Bên cạnh đó, lấy được chồng tốt là một chuyện đáng xem xét, nhưng không phải mục đích cuối cùng của cuộc đời. Vậy nên, hãy phát triển bản thân, làm việc cho thật tốt trước đã.

Nhận xét